Vợ chồng chị Ánh lấy nhau được gần 4 năm rồi mà chưa sinh được mụn con nào, mặc dù đã đến nhiều nơi, thử một số biện pháp hỗ trợ sinh sản nhưng vẫn chưa có hiệu quả, nhiều người khuyên chị nhận con nuôi, tuy nhiên chị vẫn hy vọng rằng ông trời sẽ ban cho vợ chồng chị những đứa con kháu khỉnh, chỉ là do chưa đến thời điểm.
Hôm nay, như thường lệ, chị Ánh dậy từ 5 giờ sáng ra bờ hồ tập thể dục dưỡng sinh với các bà trong xóm, sau đó về chuẩn bị đồ ăn sáng cho chồng đi làm, vừa đi vừa suy nghĩ xem hôm nay sẽ chế biến món gì cho bữa trưa và bữa tối tẩm bổ cho chồng, bỗng nhiên có tiếng oe oe trong 1 bụi cây dâm bụt góc cua của lối đi, chị tưởng tiếng mèo con kêu nên bước tiếp, linh tính mách bảo chị như có gì đó không ổn, chị liền quay lại, tiến gần đến bụi dâm bụt, chị giật mình thấy cái giỏ nhựa chữ nhật màu ghi, trong đó có một đứa bé còn đỏ hỏn quấn trong cái tã hồng với một vài bộ quần áo, kèm theo tờ giấy với dòng chữ nắn nót: “Mẹ xin lỗi con, mẹ không còn cách nào khác. Cầu mong con gặp được người tốt, được sống tốt…Mẹ xin lỗi con. Cảm ơn quý nhân đã thương và nuôi dưỡng con thay mẹ”.
Chị Ánh bàng hoàng bế cháu bé vào lòng. Vài phút sau mấy người đi bộ qua cũng xúm lại, trong đó có mấy bà hàng xóm của chị Ánh, họ cùng chị trao tay nhau bế cháu bé và mang cháu về nhà chị Ánh.
Anh Chung (chồng chị Ánh) vội đi báo công an phường; bà hàng xóm thì chạy sang nhà chị Quỳnh đang nuôi con nhỏ để xin cho bé bú; có người tò mò xem bé trai hay gái, người thì buông lời trách móc mẹ cháu bé. Mọi người kháo nhau rằng, bé gái chắc mới sinh được hai tuần tuổi, mắt đen lay láy, da trắng, miệng chúm chím, cơ thể bình thường. Trộm vía, sau bú bé ngủ ngon trong vòng tay mọi người, thỉnh thoảng cựa mình, duỗi tay chân rồi lại ngủ tiếp.
Khoảng gần 1 tiếng sau, anh Bình- Trưởng Công an phường và chị Lan- công chức Tư pháp – Hộ tịch đến để nắm tình hình. Sau khi nghe thông tin từ gia đình chị Ánh và mọi người cung cấp, anh Bình tiến hành lập biên bản về trường hợp cháu bé bị bỏ rơi, anh ghi chép cẩn thận từng chi tiết và cùng chị Ánh với 02 bà hàng xóm ký vào Biên bản.
Chị Ánh bần thần một lúc, không hiểu sao chị thấy như có một mối liên hệ rất gần gũi, rất gắn bó với đứa trẻ, bất giác chị cúi xuống nhìn khuôn mặt xinh xắn đang ngủ ngon trong lòng, chị nghĩ: Hay đây là do ông trời đã sắp đặt, trao đứa trẻ đến cho anh chị, đứa trẻ tóp tép cái miệng nhỏ xinh và mỉm cười trong giấc ngủ.
Chị Ánh quay sang nhìn anh Bình, chị Lan và chồng mình, ánh mắt như đã quyết định một điều mình chờ đợi từ lâu:
Chị Ánh: Anh Bình, chị Lan này, vợ chồng tôi hiếm muộn cả xóm đều biết, đứa bé này mới gặp lần đầu mà tôi đã thấy gắn bó lắm, vợ chồng tôi có nguyện vọng được nuôi dưỡng cháu và nhận cháu làm con nuôi có được không?
Chị Lan: Vâng, hoàn cảnh của anh chị chúng tôi cũng đã nắm được, trong ngày hôm nay tôi sẽ báo cáo trường hợp này để đồng chí Chủ tịch Ủy ban nhân dân phường xem xét nguyện vọng và quyết định tạm thời giao cho vợ chồng chị chăm sóc.
Chị Ánh: Cảm ơn anh và chị Lan, nhờ anh, chị giúp đỡ và hướng dẫn thủ tục ạ!
Chị Lan: Thủ tục nhận nuôi con nuôi sẽ thực hiện theo quy định của pháp luật về nuôi con nuôi, tôi sẽ hướng dẫn anh chị làm thủ tục đảm bảo đúng quy định, chiều nay mời vợ chồng chị đến trụ sở Ủy ban nhân dân phường để được hướng dẫn.
Chị Ánh: Một lần nữa cảm ơn anh, chị.
Cả buổi trưa quanh quẩn với đứa trẻ, vợ chồng chị cảm thấy rất vui và hạnh phúc. Nhờ bà hàng xóm bế bé, vợ chồng chị Ánh lên trụ sở Ủy ban nhân dân phường, được chị Lan – Công chức tư pháp- hộ tịch giải thích:
Chị Lan: Ủy ban nhân dân phường sẽ phải niêm yết biên bản xác nhận cháu bé bị bỏ rơi trong 07 ngày liên tục, để có thời gian cho người nhà cháu bé đến nhận con cháu hoặc tìm kiếm thông tin cha, mẹ đứa trẻ. Nếu hết thời hạn 07 ngày này mà không có tin tức gì thì Ủy ban nhân dân phường sẽ xem xét nếu anh chị đủ điều kiện được nhận con nuôi sẽ giải quyết để anh chị làm thủ tục đăng ký nuôi con nuôi và thủ tục đăng ký khai sinh cho bé luôn, khi đó họ của bé được xác định theo họ của cha nuôi hoặc họ của mẹ nuôi theo thỏa thuận của cha mẹ nuôi; tên của bé sẽ do vợ chồng chị đề nghị; ngày, tháng sinh chính là ngày tháng phát hiện cháu bé, căn cứ vào thể trạng của cháu để xác định năm sinh, nơi sinh là nơi phát hiện ra cháu bị bỏ rơi, quê quán cũng xác định theo nơi sinh, quốc tịch của bé là quốc tịch Việt Nam. Trong Giấy khai sinh và Sổ đăng ký khai sinh; mục Ghi chú của Sổ đăng ký khai sinh phải ghi rõ “cha, mẹ nuôi”.
Anh chị đã rõ chưa ạ, có cần hỏi gì không ạ!
Chị Ánh, anh Chung (đồng thanh): Chúng tôi đã hiểu rồi, cảm ơn chị!
Vợ chồng chị Ánh ra về, không ai nói với ai nhưng trong lòng 2 vợ chồng cùng chung một suy nghĩ “từ nay trở đi vợ chồng chị cần phải cố gắng hơn nữa vì tương lai tốt đẹp của vợ chồng chị và của cháu bé”.
Đường về nhà như thênh thang hơn. Tối hôm đó, vẫn là mùi hoa sữa nồng nàn đầu phố mà chị Ánh cảm thấy vô cùng khó chịu, hôm nay nó lại thơm nhẹ nhàng đến thế./.
NGƯỜI BIÊN SOẠN: Nguyễn Thị Hòa